Thầy đến; một người thầy chững chạc trong phong cách và độ tuổi. Sau màn chào hỏi thân tình, Thầy đi ngay vào việc: Soạn những vật dụng trang điểm ra, cái nào để lại cho các con, cái nào là vật kỷ niệm của Thầy….Rồi sau đó Thầy cho các con xem nhưng hình ảnh liên quan tới công việc của Thầy, cả những hình hoa hậu, người mẫu đã được Thầy trang điểm……..
“Không có người phụ nữ nào xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp mà thôi” Đó là lời mở đầu cho buổi dạy của Thầy. Các con ngồi chăm chú lắng nghe Thầy vừa nói vừa tác nghiệp với người mẫu G (một đứa con trong nhà). Đặc biệt Thầy nói “Trước khi trang điểm cho ai, các con hãy đặt cái tâm vào công việc và hãy cầu nguyện xin ơn trên cho mình làm tốt công việc” Thầy dặn các con phải biết cách nói chuyện, tán chuyện với khách, biết kể chuyện để vui lòng khách, biết tạo dựng số lượng khách vì khách sẽ đem đến tài chính cho cuộc sống mình, biết nhớ tên khách và phải có niềm đam mê. Ngày xưa Thầy là Bác Sĩ, công việc này là do người bạn đời của Thầy hướng dẫn chỉ dạy và Thầy rất yêu thích.
Người mẫu của lớp
Các trẻ chia nhau ra thực hành
Suốt cả buổi sáng thầy chỉ dạy từng chút một, thầy còn truyền đạt cho các con những thủ thuật, những bí quyết, những mẹo vặt của nghề. Các con được chia từng nhóm nhỏ, mỗi nhóm chịu trách nhiệm nhớ một phần vì Thầy không dạy các con thường xuyên được, vì thế các con ngồi học chăm chú gần như muốn nuốt những lời thầy vào tâm trí, ít nhất cũng là sợ lát nữa bị trả bài.
Sau bữa cơm trưa, cả thầy trò không nghỉ, chương trình thực hành bắt đầu, các bé chia từng cặp trang điểm cho nhau, người đánh phấn tô son, kẻ gắn lông mi vẽ lông mày, thoáng chốc đã trở thành một “đàn công chúa lọ lem”, đứa nào cũng thấy mình đẹp và thấy yêu bản thân mình hơn. Té ra trang điểm cũng là một môn học nhân bản đấy chứ!
Thầy nhận xét các con học rất tiến bộ, nhanh hiểu và ham thích. Tôi cũng không ngờ chỉ một buổi học thôi mà các con tiếp thu nhanh thế. Thầy lặp đi lặp lại câu nói; “Thầy đến với các con muộn màng quá, các đồ nghề Thầy đã trao cho nhiều lớp khác rồi chỉ còn nhiêu đây, các con vui lòng nhé, thầy sẽ còn gặp lại các con mà”. Thầy nói riêng với tôi rằng: Đây mới chính là nơi Thầy cần đến nhất, Thầy muốn bật khóc khi nghĩ đến các con nhưng Thầy kềm lại..
Tôi cũng ngồi lắng nghe Thầy dạy các con. Tôi để ý trong cách xưng hô của Thầy: Từ tiếng gọi “Các em” đến tiếng gọi “Các con” nhanh chóng, có đứa còn khoe “Mẹ ơi, lúc nãy Thầy kêu con là “Cưng” đó mẹ !
Thầy ra về trong lưu luyến với ánh mắt như ngấn lệ, các con thì tiếc nuối vì giờ học ngắn quá, thế mà trước đó chúng muốn xin Thầy dạy một buổi thôi vì còn một môn thi cho ngày mai nữa.
Thầy về rồi các con xếp soạn các vật dụng cất kỹ để mỗi tuần lấy ra thực hành như lời Thầy dặn. Thầy hứa sẽ cấp giấy chứng nhận cho các con.
Cảm ơn Thầy với tất cả tấm lòng. Kính chúc Thầy vạn sự bình an!
OBV Mùa Giáng Sinh
Hồ Ngọc Thừa Sai

Singer Nhu Loan

